TỔNG ĐÀI DỊCH VỤ CÔNG – 05113 881 888, 1900 94 96 kính gửi đến Quý anh/chị thông tin về danh nhân Trần Văn Ơn.
Trần Văn Ơn là một học sinh trường Pétrus Ký đã bị chính quyền Pháp nổ súng bắn chết trong phong trào biểu tình của học sinh sinh viên Sài Gòn đầu năm 1950. Cái chết của Anh đã gây tiếng vang lớn, có tác động rộng khắp trong phong trào đấu tranh của dân chúng Sài Gòn sau đó. Anh đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 2000. Tại Đà Nẵng, con đường mang tên người thanh niên yêu nước Trần Văn Ơn có chiều dài 670m, rộng 7,5m, nối từ đường Cao Sơn Pháo đến đường Tôn Đản, thuộc quận Cẩm Lệ. Hôm nay, nhân kỷ niệm 83 năm ngày sinh của Anh (29/5/1931), Tổng đài Dịch vụ công xin gửi đến Quý anh/chị thông tin về người anh hùng Trần Văn Ơn.
Trần Văn Ơn sinh trưởng trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Phước Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Về sau, do giặc tàn phá xóm làng, gia đình Anh phải lưu lạc về Sài Gòn sinh sống. Năm 1949, cuộc kháng chiến của nhân dân ta bước vào giai đoạn phản công. Tại Sài Gòn, các tầng lớp đồng bào cũng tích cực hưởng ứng dưới nhiều hình thức: biểu tình chống sưu thuế, chống bắt lính, đòi việc làm, học sinh, sinh viên bãi trường, bãi khóa liên miên. Giặc Pháp càng thua đau càng ra sức đàn áp, khủng bố nhân dân các vùng chúng tạm chiếm, trong đó học sinh, sinh viên cũng bị chúng bắt bớ, giam cầm. Lúc bấy giờ Trần Văn Ơn đang học lớp đệ ngũ (nay là lớp 8) trường Petrus Ký (nay là trường Lê Hồng Phong, TP. Hồ Chí Minh), đã bí mật tham gia vào Đội Vũ Trang Diệt Ác Trừ Gian của phong trào Học sinh sinh viên Cứu quốc. Ngày 18/5/1949, đội vũ trang này đã thi hành án tử hình với hai tên mật vụ Nguyễn Văn Minh và Trần Tấn Phát. Trước tình hình trên, thực dân Pháp và tay sai ngày càng trở nên hung hãn phát xít vừa hoảng sợ, lo âu. Ngày 1/11/1949, ban lãnh đạo Học sinh Cứu quốc Sài Gòn gồm 5 đồng chí là học sinh các trường Petrus Ký và Gia Long bị địch bắt. Tuy bị địch tra tấn dã man nhưng mọi người đều giữ vững khí tiết.
Để hỗ trợ cho cuộc chiến đấu của bạn bè yêu nước trong tù, ngày 9/1/1950, 2000 học sinh và phụ huynh trường Petrus Ký và Gia Long kéo đến Sở Giáo dục Sài Gòn đòi trả tự do cho 5 học sinh bị bắt. Đến 10 giờ sáng có thêm học sinh các trường Phước Kiến (Chợ Lớn), Taberd,... và một số trường tư thục cũng xuống đường hỗ trợ. Cùng ngày, đồng bào đình công bãi thị, công chức không đến sở. Một phái đoàn đại biểu các đoàn thể nhân dân do luật sư Nguyễn Hữu Thọ kéo vào dinh Thủ hiến Trần Văn Hữu đưa kiến nghị đòi trả tự do cho các học sinh bị bắt. Thực dân Pháp và Việt gian trả lời bằng cách bắt giữ cả phái đoàn của luật sư Nguyễn Hữu Thọ bỏ lên xe đưa đi nơi khác, đồng thời chúng tăng cường lực lượng bảo vệ dinh Thủ Hiến, sẵn sàng đàn áp.
Thái độ đó làm đám đông phẫn nộ, bùng nổ cuộc xung đột. Những người biểu tình dùng mọi thứ vũ khí có trong tay chống trả quyết liệt với lính Pháp và cảnh sát. Nhà cầm quyền không chịu nhượng bộ. Học sinh không chịu giải tán, tập hợp trước dinh, hô khẩu hiệu, nhân dân cũng tham gia mỗi lúc một đông. Đến 3 giờ chiều, cảnh sát và binh lính trong dinh bất thình lình nổ súng, rồi tràn ra đánh đập học sinh. Trần Văn Ơn và 6 nam nữ học sinh vượt khỏi đám đông tìm đường vào dinh Thủ Hiến đưa kiến nghị. Một loạt đạn văng lên ngăn họ lại. Nhiều học sinh bị thương, hy sinh, địch toan cướp xác, bạn bè và đồng bào giành lại, hai bên giằng co. Trần Văn Ơn bị thương nặng khi trên tay vẫn còn cầm bản kiến nghị. Anh được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy để cứu chữa, nhưng không qua khỏi. Tin này nhanh chóng được truyền đi như luồng điện làm xôn xao cả Sài Gòn lúc bấy giờ. Học sinh lập tức kéo nhau đến Chợ Rẫy giữ thi thể Anh và chuẩn bị đám tang bằng cuộc biểu tình.
Lễ tang Trần Văn Ơn được cử hành trên khắp các tỉnh thành cả nước. Hàng triệu lượt học sinh, sinh viên và đồng bào các giới đã đeo băng tang tham gia truy điệu để tỏ lòng thương tiếc và xuống đường tuần hành bày tỏ chí căm thù. Đi trước quan tài Anh là hai câu đối được viết bằng máu của học sinh:
“Chết vì Tổ quốc, chết nhưng vẫn sống.
Sống kiếp Việt gian, ô nhục muôn đời”.
Kể từ đó, ngày 9/1 đi vào lịch sử đấu tranh và được chọn làm ngày truyền thống của Học sinh sinh viên Việt Nam. Truyền thống vẻ vang đó đã được các thế hệ học sinh sinh viên kế thừa oanh liệt và trở thành bất diệt.
Tài liệu tham khảo chính: Nghị quyết số 61/2007/NQ-HĐND của HĐND thành phố, khoá VII, ngày 07/12/2007 về đặt và đổi tên một số đường của TP. Đà Nẵng.
TỔNG ĐÀI DỊCH VỤ CÔNG tiếp tục đăng tải thông tin về các danh nhân, địa danh, tên đường phố trên địa bàn TP. Đà Nẵng.
Chi tiết các danh nhân, địa danh, tên đường phố khác, Quý anh/chị vui lòng liên hệ đường dây nóng 05113 881 888 để được cung cấp (cước gọi điện 200đ/phút, KHÔNG THU PHÍ PHỤC VỤ).
Trần Văn Ơn là một học sinh trường Pétrus Ký đã bị chính quyền Pháp nổ súng bắn chết trong phong trào biểu tình của học sinh sinh viên Sài Gòn đầu năm 1950. Cái chết của Anh đã gây tiếng vang lớn, có tác động rộng khắp trong phong trào đấu tranh của dân chúng Sài Gòn sau đó. Anh đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 2000. Tại Đà Nẵng, con đường mang tên người thanh niên yêu nước Trần Văn Ơn có chiều dài 670m, rộng 7,5m, nối từ đường Cao Sơn Pháo đến đường Tôn Đản, thuộc quận Cẩm Lệ. Hôm nay, nhân kỷ niệm 83 năm ngày sinh của Anh (29/5/1931), Tổng đài Dịch vụ công xin gửi đến Quý anh/chị thông tin về người anh hùng Trần Văn Ơn.
Trần Văn Ơn sinh trưởng trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Phước Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Về sau, do giặc tàn phá xóm làng, gia đình Anh phải lưu lạc về Sài Gòn sinh sống. Năm 1949, cuộc kháng chiến của nhân dân ta bước vào giai đoạn phản công. Tại Sài Gòn, các tầng lớp đồng bào cũng tích cực hưởng ứng dưới nhiều hình thức: biểu tình chống sưu thuế, chống bắt lính, đòi việc làm, học sinh, sinh viên bãi trường, bãi khóa liên miên. Giặc Pháp càng thua đau càng ra sức đàn áp, khủng bố nhân dân các vùng chúng tạm chiếm, trong đó học sinh, sinh viên cũng bị chúng bắt bớ, giam cầm. Lúc bấy giờ Trần Văn Ơn đang học lớp đệ ngũ (nay là lớp 8) trường Petrus Ký (nay là trường Lê Hồng Phong, TP. Hồ Chí Minh), đã bí mật tham gia vào Đội Vũ Trang Diệt Ác Trừ Gian của phong trào Học sinh sinh viên Cứu quốc. Ngày 18/5/1949, đội vũ trang này đã thi hành án tử hình với hai tên mật vụ Nguyễn Văn Minh và Trần Tấn Phát. Trước tình hình trên, thực dân Pháp và tay sai ngày càng trở nên hung hãn phát xít vừa hoảng sợ, lo âu. Ngày 1/11/1949, ban lãnh đạo Học sinh Cứu quốc Sài Gòn gồm 5 đồng chí là học sinh các trường Petrus Ký và Gia Long bị địch bắt. Tuy bị địch tra tấn dã man nhưng mọi người đều giữ vững khí tiết.
Để hỗ trợ cho cuộc chiến đấu của bạn bè yêu nước trong tù, ngày 9/1/1950, 2000 học sinh và phụ huynh trường Petrus Ký và Gia Long kéo đến Sở Giáo dục Sài Gòn đòi trả tự do cho 5 học sinh bị bắt. Đến 10 giờ sáng có thêm học sinh các trường Phước Kiến (Chợ Lớn), Taberd,... và một số trường tư thục cũng xuống đường hỗ trợ. Cùng ngày, đồng bào đình công bãi thị, công chức không đến sở. Một phái đoàn đại biểu các đoàn thể nhân dân do luật sư Nguyễn Hữu Thọ kéo vào dinh Thủ hiến Trần Văn Hữu đưa kiến nghị đòi trả tự do cho các học sinh bị bắt. Thực dân Pháp và Việt gian trả lời bằng cách bắt giữ cả phái đoàn của luật sư Nguyễn Hữu Thọ bỏ lên xe đưa đi nơi khác, đồng thời chúng tăng cường lực lượng bảo vệ dinh Thủ Hiến, sẵn sàng đàn áp.
Thái độ đó làm đám đông phẫn nộ, bùng nổ cuộc xung đột. Những người biểu tình dùng mọi thứ vũ khí có trong tay chống trả quyết liệt với lính Pháp và cảnh sát. Nhà cầm quyền không chịu nhượng bộ. Học sinh không chịu giải tán, tập hợp trước dinh, hô khẩu hiệu, nhân dân cũng tham gia mỗi lúc một đông. Đến 3 giờ chiều, cảnh sát và binh lính trong dinh bất thình lình nổ súng, rồi tràn ra đánh đập học sinh. Trần Văn Ơn và 6 nam nữ học sinh vượt khỏi đám đông tìm đường vào dinh Thủ Hiến đưa kiến nghị. Một loạt đạn văng lên ngăn họ lại. Nhiều học sinh bị thương, hy sinh, địch toan cướp xác, bạn bè và đồng bào giành lại, hai bên giằng co. Trần Văn Ơn bị thương nặng khi trên tay vẫn còn cầm bản kiến nghị. Anh được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy để cứu chữa, nhưng không qua khỏi. Tin này nhanh chóng được truyền đi như luồng điện làm xôn xao cả Sài Gòn lúc bấy giờ. Học sinh lập tức kéo nhau đến Chợ Rẫy giữ thi thể Anh và chuẩn bị đám tang bằng cuộc biểu tình.
Lễ tang Trần Văn Ơn được cử hành trên khắp các tỉnh thành cả nước. Hàng triệu lượt học sinh, sinh viên và đồng bào các giới đã đeo băng tang tham gia truy điệu để tỏ lòng thương tiếc và xuống đường tuần hành bày tỏ chí căm thù. Đi trước quan tài Anh là hai câu đối được viết bằng máu của học sinh:
“Chết vì Tổ quốc, chết nhưng vẫn sống.
Sống kiếp Việt gian, ô nhục muôn đời”.
Kể từ đó, ngày 9/1 đi vào lịch sử đấu tranh và được chọn làm ngày truyền thống của Học sinh sinh viên Việt Nam. Truyền thống vẻ vang đó đã được các thế hệ học sinh sinh viên kế thừa oanh liệt và trở thành bất diệt.
Tài liệu tham khảo chính: Nghị quyết số 61/2007/NQ-HĐND của HĐND thành phố, khoá VII, ngày 07/12/2007 về đặt và đổi tên một số đường của TP. Đà Nẵng.
TỔNG ĐÀI DỊCH VỤ CÔNG tiếp tục đăng tải thông tin về các danh nhân, địa danh, tên đường phố trên địa bàn TP. Đà Nẵng.
Chi tiết các danh nhân, địa danh, tên đường phố khác, Quý anh/chị vui lòng liên hệ đường dây nóng 05113 881 888 để được cung cấp (cước gọi điện 200đ/phút, KHÔNG THU PHÍ PHỤC VỤ).
















